Truyện:Tiên Luyện Chi Lộ - Chương 161

Tiên Luyện Chi Lộ
Trọn bộ 776 chương
Chương 161: Bắt sống
0.00
(0 votes)


Chương (1-776)

Trung niên nho Bào chặn đường Q.∪.ỷ Sư chính là Gia Cát Huyền Cơ lúc trước được Trương Hằng thả đi.

Không biết vì sao, Gia Cát tiên sư chỉ ẩn núp ở xa. cùng không lập tức rời đi.

- Gia Cát tiên sư! Chẳng lẽ ngươi muốn là địch với bản sư sao?

Trong mắt Q.∪.ỷ Sư lộ vẻ âm trầm, vừa phi Hành vừa lớn tiếng quát mắng.

Trương Hằng đuổi theo phía sau cũng hơi cảm thấy kỳ quái, không nghĩ tới Gia Cát tiên sư lại chủ động đến trợ giúp mình ngàn Q.∪.ỷ Sư lại.

Tốc độ của Q.∪.ỷ Sư tuy nhanh nhưng chỉ cần Trương Hằng tế ra Nguyệt Thương, g.ï.ế.✝ hắn cũng không phải vấn đề gì lớn. :

- Đạo hữu vẫn là lưu lại đi.

Gia Cát tiên sư không vui không giận, giờ phút này hắn còn ở tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, căn bản không cần sợ hãi Q.∪.ỷ Sư.

Q.∪.ỷ Sư không muốn đây dưa cùng hắn. thân hình quẹo phải, chuẩn bị đối phương hướng chạy trốn.

Hai tay Gia Cát tiên sư khẽ múa. Thanh quang trên người không ngừng xoay tròn, đến một lúc đột nhiên từ trong tay bắn ra như chớp. Những Thanh quang này dưới pháp Quyết của hắn. bắn tới con đường Q.∪.ỷ Sư sắp sửa chạy trốn.

Ông!

Thanh quang đột nhiên xoay tròn, hình thành một cơn gió bão điên cuồng gào thét trong khu vực này.

Cả cơn gió bão không ngừng quấy động, vật phẩm bình thường tiến vào trong chỉ sợ sẽ có kết quả bị nghiên nát trong nháy mắt.

Cho dù thân pháp của Q.∪.ỷ Sư linh hoạt hơn đi nữa. đối mặt với gió bão điên cuồng bao phủ khu vực này cũng không thể không giảm tốc độ.

Gia Cát tiên sư cười ha hả. ngón tay không ngừng vạch trong không trung. Từng đạo quang lưu màu xanh bắn vào trong gió bão khiến Q.∪.ỷ Sư bị vây ở trong không thể không tạo ra một màn q.∪.ỷ vụ để bảo vệ †.h.â.ᥒ †.h.ể.

Mà Đúng lúc này, Trương Hằng ở phía sau cũng sắp đuổi tới.

- Đáng giận!

Q.∪.ỷ Sư dùng ánh mắt âm độc gắt gao nhìn Gia Cát tiên sư một cái. cuối cùng cắn răng, toàn thân lại hóa thành hai cái bóng. Hai cái bóng này chia nhau bắt đầu bay về hai hướng khác nhau.

Hai cái bóng này mặc dù bị vây trong gió bão cũng có thể bỏ chạy với tốc độ khá nhanh.

- Một cái cũng đừng hy vọng chạy thoát!

Trương Hằng sớm tế ra Nguyệt Thương, ánh mắt liếc qua hai cái bóng, mang theo vẻ Khinh miệt thản nhiên.

Mặt ngoài mỏng như cánh ve của Nguyệt Thương lưu chuyển một tầng quang huy Thanh lãnh, trong †.h.â.ᥒ †.h.ể Trương Hằng bùng lên ngọn lửa màu bạc bao phủ mặt ngoài Nguyệt Thương, giống như loan đao Thiêu đốt.

Phốc Phốc!!!

Khí thế trên người Trương Hằng đột nhiên bùng nổ. trong nháy mắt Nguyệt Thương biến lớn gấp đôi. tản ra một cỗ khí tức sát lục sắc bén.

Tay phải nắm Nguyệt Thương trong tay hung hăng vạch hai cái.

Xèo xèo!

Hai đạo phong nhận hình trăng lưỡi liềm Thiêu đốt ngân diễm từ Nguyệt Thương c.h.é.ɱ ra.

Không khí bắt đầu lun rẩy dữ dội. trong hư không liên tục lóe lên quang ảnh hình trăng lưỡi liềm, c.h.é.ɱ về phía hai Q.∪.ỷ Ảnh với tốc độ còn nhanh hơn Linh khí công kích vài lần. Hai Q.∪.ỷ Ảnh lập tức cảm nhận một cỗ uy h.ï.ế.p lớn lao. muốn tránh đã không còn kịp.

Vút Vút!!!

Hai cái Q.∪.ỷ Ảnh lập tức phân thân chia làm bốn cái bóng.

Tuy nhiên, trong đó có hai cái bóng vẫn bị phong nhận hình trăng lưỡi liềm Thiêu đốt ngân diễm c.h.é.ɱ trúng.

Phốc... Xèo!

Trong nháy mắt hai cái bóng bị c.h.é.ɱ thành hai đoạn, trong nháy mắt bị ngân diễm cắn nuốt.

- Xem ngươi còn có bao nhiêu!

Ánh mắt Trương Hằng không đổi. vừa phi hành vừa vung Nguyệt Thương.

Phốc... Xèo! Phốc... Xèo!

Trong Thời gian vài hô hấp Trương Hằng lại †.ï.Ê.u ɗ.ï.ệ.† hai cái bóng, giờ phút này còn lại một cái bóng cuối cùng vô cùng ảm đạm.

Vào lúc Trương Hằng đang chuẩn bị c.h.é.ɱ g.ï.ế.✝ cái bóng cuối cùng này thì Q.∪.ỷ Sư đó đột nhiên ngừng lại. quay đâu nhìn Trương Hằng, giọng khàn khàn nói:

- Ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng tha ta một mạng?

Trong mắt Q.∪.ỷ Sư lóe ra ánh đỏ ảm đạm. toàn bộ †.h.â.ᥒ †.h.ể nháy mắt hóa thành thật thể. sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. miệng phun ra một búng m.á.∪ tươi.

- Trương mỗ đương nhiên muốn trừ hậu hoạn!

Thần sắc Trương Hằng đạm mạc nói.

Từ khi xuyên qua tới giờ. tính cách của Trương Hằng lần lượt lột xác. Hắn đã sớm không phải là trạch nam địa câu trước kia có thể sánh bằng.

Khẽ nâng Nguyệt Thương, khóe miệng Trương Hằng mang theo trào phúng vô tình, dường như cảm thấy ngây thơ vì lời nói của Q.∪.ỷ Sư.

- Ngươi có thể đưa ra bất kỳ điều kiện gì!

Q.∪.ỷ Sư bị bao phủ trong bóng ma ©.h.ế.† chóc rốt cục khuất phục.

- Bất kỳ điều kiện gì?

Trương Hằng không khỏi nhớ tới Lạc Ngưng Tuyết lúc trước bị mình bức đến tuyệt cảnh. Khi đó đối phương có thể vì sinh tồn mà bằng lòng kết thành song tu đạo lữ với mình.

Q.∪.ỷ Sư giờ phút này cùng Lạc Ngưng Tuyết lúc trước tương tự biết bao.

"Có thể một ngày nào đó mình cũng bị người khác bức đến hoàn cảnh này Hay không?"

Trương Hằng đột nhiên nảy ra một Ý niệm như vậy.

- Đúng, chính là bất kỳ điều kiện gì. chỉ cần ngươi chịu tha lão phu một mạng.

Lần này Q.∪.ỷ Sư thần thức truyền âm với Trương Hằng.

Trương Hằng liếc mắt một cái nhìn đám phàm nhân trên mặt đất đang quan sát, trong lòng cười thầm Q.∪.ỷ Sư đã ©.h.ế.† đến nơi còn sĩ diện.

- Như vậy ngươi nói xem. ngươi có điều kiện gì có thể thuyết phục được ta?

Trương Hằng dùng ánh mắt trêu tức đánh giá đối phương.

Lúc nàỵ Gia Cát tiên sư cũng bay tới đứng sau lưng Q.∪.ỷ Sư. chặn đường chạy trốn cuối cùng của hắn.

- Ta có thể dâng ra công pháp Q.∪.ỷ Ảnh Phân thân Quyết do ta tự nghĩ ra.

Q.∪.ỷ Sư cắn răng một cái. Quyết định Lấy công pháp mình tu luyện ra để trao Đối với Trương Hằng.

- Ha ha...

Trương Hằng cảm thấy nực cười.

Công pháp của Q.∪.ỷ Sư ở trong mắt của người tu chân bình thường quả thật là rất đáng sợ nhưng đối với Trương Hằng mà nói. không thiếu nhất chính là công pháp.

Trương Hằng đương nhiên sẽ không vứt bỏ Luyện Thiên Hóa Địa Công của mình để tu luyện Q.∪.ỷ Ảnh Phân thân Quyết của đối phương. Công pháp Q.∪.ỷ Sư tu luyện hiển nhiên là một loại công pháp chủ tu. có sự khác biệt rất lớn so với Phong Hành Thuật.

Phong Hành Thuật tới một mức độ nào đó mà nói. xem như một loại pháp thuật khá phúc tạp cao thâm, hiệu quả của nó có liên quan đến thực lực của tu sĩ.

- Nếu công pháp của ngươi thật sự rất lợi hại. làm sao bị ta đuổi g.ï.ế.✝ đến tình trạng như này?

Trương Hằng dường như cũng không có hứng thú Đối với công pháp của Q.∪.ỷ Sư.

Thần sắc Q.∪.ỷ Sư tối sầm lại. Đối phương chỉ bằng vào tu vi Luyện khí kỳ có thể chiến thăng mình một cách thoải mái vô cùng, như vậy tu luyện công pháp tuyệt đối là nghịch thiên đến cực điểm, xa xa không phải Q.∪.ỷ Ảnh Phân thân Quyết của mình có thể so sánh.

Không chỉ nói là một Q.∪.ỷ Sư. cho dù là ba Q.∪.ỷ Sư đến cũng không chiến thăng được Trương Hằng.

- Ngươi có thể an tâm đi ©.h.ế.† đi!

Nguyệt Thương trong tay Trương Hằng rời tay bay ra. mặt ngoài bao trùm một tầng ngân diễm c.h.é.ɱ về phía Q.∪.ỷ Sư.

Q.∪.ỷ Sư lộ vẻ kinh khủng, đương nhiên sẽ không ở lại chờ ©.h.ế.†, vội vàng bỏ chạy sang bên trái. Gia Cát tiên sư cười ha hả. hai tay vẽ mấy vòng tròn trên hư không, Thanh quang cuồn cuộn không ngừng bắn ra.

Những Thanh quang này trong giây lát hình thành vài vòng tròn to lớn vô cùng. Bốn năm vòng tròn do Thanh quang tạo thành hợp thành vài tầng vòng sáng đồng tâm.

Dưới sự điều khiển của Gia Cát tiên sư, vòng sáng trùng điệp song song này trong chớp mắt bay lên trên đầu Q.∪.ỷ Sư sau đó "vút" một cái vây lấy Q.∪.ỷ Sư.

Những vòng sáng này lập tức thu nhỏ lại. giống như đây thừng trói Q.∪.ỷ Sư như bó giò.

Giờ phút này Q.∪.ỷ Sư gần như hao hết nguyên khí. mặc dù hóa th.à.ᥒ.h h.ì.ᥒ.h thái cái bóng vẫn không thể trốn ra khỏi vòng sáng trói buộc.

Vút!

Mắt thấy Nguyệt Thương sắp c.h.é.ɱ lên đỉnh đầu Q.∪.ỷ Sư.

Ống!

Dưới ý niệm của Trương Hằng. Nguyệt Thương đột nhiên dừng lại. ngân diễm ở mặt ngoài còn lóe hào quang.

Q.∪.ỷ Sư kinh hồn không yên nhìn Trương Hằng đang bay tới phía mình. Hắn không rõ vì sao đối phương thay đổi chủ ý vào Thời khắc cuối cùng.

Trương Hằng đi tới trước người Q.∪.ỷ Sư. liếc mắt một cái đánh giá Gia Cát tiên sư ớ cách đó không xa. cảm giác thủ đoạn của người này cùng không tệ lắm. không sử dụng Linh khí loại khống chế gì cũng có thể bắt được Q.∪.ỷ Sư. Đương nhiên điều này cũng có liên quan đến việc Q.∪.ỷ Sư nguyên khí đại thương.

So với hắn, Trương Hằng một lòng nghiên cứu phương pháp g.ï.ế.✝ địch, cũng không nghiên cứu về pháp thuật khống chế.

- Ngươi muốn như thế nào...

Q.∪.ỷ Sư cảm giác một tay Trương Hằng đặt lên trước n.g.ự.© mình.

- Cho ngươi đổi kiểu ©.h.ế.†.

Trương Hằng thần sắc lạnh nhạt nói. cho dù g.ï.ế.✝ ©.h.ế.† người này cũng muốn kiếm chút lợi ích. Công pháp Q.∪.ỷ Sư tu luyện đặc thù vô cùng, có thể chiếm làm của mình cũng là lựa chọn không tồi...

Chương (1-776)